Suy Niệm Lời Chúa | Thứ Ba Tuần XIV Mùa Thường Niên – THÁNH BÊNÊĐICTÔ, viện phụ – Lễ nhớ | Mt 9:32-38 | Phút Cầu Nguyện

Suy Niệm Lời Chúa | Thứ Ba Tuần XIV Mùa Thường Niên – THÁNH BÊNÊĐICTÔ, viện phụ – Lễ nhớ | Mt 9:32-38 | Phút Cầu Nguyện

Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận cảm nghiệm sâu sắc trong tác phẩm Đường hy vọng rằng: “Tông đồ là người có Chúa Giêsu trong tim, Chúa Giêsu trên tay, Chúa Giêsu trên mắt, Chúa Giêsu trên vai, Chúa Giêsu trên trán…”. Bởi thế, mỗi Kitô hữu hãy chuyên chăm cầu nguyện bằng các giờ kinh chung riêng, đọc Lời Chúa mỗi ngày, năng tham dự thánh lễ và đón rước Chúa Giêsu Thánh Thể…

Suy Niệm Lời Chúa
Thứ Ba Tuần XIV Mùa Thường Niên
THÁNH BÊNÊĐICTÔ, viện phụ – Lễ nhớ

hiệp thông loan báo tin mừng

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu (9:32-38)

32 Hôm ấy, có nhiều người đem đến cho Đức Giê-su một người câm bị quỷ ám. 33 Khi quỷ bị trục xuất rồi, thì người câm nói được. Dân chúng kinh ngạc, nói rằng: “Ở Ít-ra-en, chưa hề thấy thế bao giờ!”. 34 Nhưng người Pha-ri-sêu lại bảo: “Ông ấy dựa thế quỷ vương mà trừ quỷ”. 35 Đức Giê-su đi khắp các thành thị, làng mạc, giảng dạy trong các hội đường, rao giảng Tin mừng nước Trời và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền. 36 Đức Giê-su thấy đám đông thì chạnh lòng thương, vì họ lầm than vất vưởng, như bầy chiên không người chăn dắt. 37 Bấy giờ, Người nói với môn đệ rằng: “Lúa chín đầy đồng, mà thợ gặt lại ít. 38 Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về”.

SUY NIỆM

“Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít! Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ ra gặt lúa về”.

Trước sự bao la của hoạt động tông đồ, điều đầu tiên mà Chúa Giêsu yêu cầu các môn đệ là cầu nguyện : “Các con hãy xin chủ ruộng sai thợ ra gặt lúa về”. Cầu nguyện là hình thức dấn thân đầu tiên của các môn đệ cho sứ vụ. Thực vậy, việc truyền giáo không dựa theo khả năng của chúng ta mà dựa vào sức mạnh của quyền năng Thiên Chúa. Chúa Giêsu khi sai 72 môn đệ ra đi thì Người đã nhắc các ông việc làm đầu tiên là cầu nguyện. Chúa muốn nhắc chúng ta việc truyền giáo không thể dựa vào sức mình mà phải dựa vào quyền năng của Chúa. Thế nên phải cầu nguyện để ơn Chúa tác động, lôi kéo, còn chúng ta chỉ là khí cụ nhỏ bé trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa mà thôi.

Đức Hồng y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận cảm nghiệm sâu sắc trong tác phẩm Đường hy vọng rằng: “Tông đồ là người có Chúa Giêsu trong tim, Chúa Giêsu trên tay, Chúa Giêsu trên mắt, Chúa Giêsu trên vai, Chúa Giêsu trên trán…”. Bởi thế, mỗi Kitô hữu hãy chuyên chăm cầu nguyện bằng các giờ kinh chung riêng, đọc Lời Chúa mỗi ngày, năng tham dự thánh lễ và đón rước Chúa Giêsu Thánh Thể. Chúa phải là đích điểm, là trung tâm mọi hoạt động và suy nghĩ. Thật vậy, dù chúng ta có nói trời nói bể, dù có hát hay, có cuốn hút mọi người bằng sự duyên dáng, bằng sự thông minh khéo léo, dù có vận dụng cả một kho kiến thức để truyền giáo, nhưng không có Chúa trong cuộc đời, không lấy Chúa Giêsu là Đấng chỉ đạo, thì chúng ta chỉ gây được ảnh hưởng nhất thời mà thôi. Nhưng nếu chúng ta biết kết hợp mật thiết với Chúa, cầu nguyện và hoạt động, nói và làm với tinh thần của Chúa, nhìn sự vật và những người khác với con mắt của Chúa, thì dù chúng ta đó có quê mùa đến đâu, vụng về đến mấy, thì người ta cũng sẽ nhận ra nơi chúng ta có những giá trị xuất phát từ nơi Chúa, và ảnh hưởng của chúng ta đó sẽ sâu sắc và lan tỏa tự nhiên.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con luôn ý thức việc truyền giáo và sống tinh thần truyền giáo trong lời cầu nguyện và đời sống chứng nhân hằng ngày của mình. Amen. 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses cookies to offer you a better browsing experience. By browsing this website, you agree to our use of cookies.