Suy niệm: Không bao giờ trở lại

rebekah-and-isaacs-servant

PHÚC ÂM: Mt 9, 9-13

Khi ấy, Chúa Giêsu đi ngang qua, thấy một người ngồi ở bàn thu thuế, tên là Matthêu. Người phán bảo ông: “Hãy theo Ta”. Ông ấy đứng dậy đi theo Người. Và xảy ra là khi Người ngồi dùng bữa trong nhà, thì có nhiều người thu thuế và tội lỗi đến ngồi đồng bàn cùng Chúa Giêsu và các môn đệ của Người. Những người biệt phái thấy vậy, liền nói với các môn đệ Người rằng: “Tại sao Thầy các ông lại ăn uống với những người thu thuế và tội lỗi như thế?” Nghe vậy, Chúa Giêsu bảo rằng: “Người lành mạnh không cần đến thầy thuốc, nhưng là người đau yếu! Các ông hãy đi học xem lời này có ý nghĩa gì: ‘Ta muốn lòng nhân từ, chứ không phải là hy lễ’. Vì Ta không đến để kêu gọi người công chính, nhưng kêu gọi người tội lỗi”.

SUY NIỆM
KHÔNG BAO GIỜ TRỞ LẠI

“Chỉ một điều, đừng dẫn con trai ta về đó!”.

Trong “Morning Glory”, “Vinh Quang Ngày Mới”, tác giả kể lại cuộc đào thoát của Lana, 31 tuổi, con gái một của Stalin; một biến cố khiến thế giới sửng sốt, và nước Nga vuốt mặt. Tại New York, khi vừa đáp xuống, cô tiết lộ, “Tôi cảm nhận, không thể tồn tại nếu không có Chúa trong lòng!”. Cuộc đấu tranh của cô thật khủng khiếp. Để rời Nga, Lana phải trả một giá quá đắt, “bỏ lại hai đứa con nhỏ ở Moscow”, như cô nói, và “buộc mình không bao giờ trở lại!”.

Kính thưa Anh Chị em,

‘Không bao giờ trở lại’ cũng là chủ đề của Lời Chúa hôm nay. Abraham không về quê cưới vợ cho con, nhưng sai người đi, “Chỉ một điều, đừng dẫn con trai ta về đó!”. Thật thú vị, một khi đã vào ‘Đất Mới’ của Chúa, Abraham hay bất cứ ai, sẽ ‘không bao giờ trở lại’ chốn xưa!

Câu chuyện tìm vợ cho Isaac vừa ly kỳ, vừa giản dị. Abraham buộc người quản gia đặt tay dưới bắp vế ông mà thề, “Hãy về quê hương họ hàng ta mà cưới vợ cho nó!”. Nhưng lại dặn đi dặn lại mấy lần, “Đừng dẫn con trai ta về đó!”. Nói như thế, khác nào nói, ‘Đừng dẫn ta về đó!’. Trong kế hoạch của Thiên Chúa, một người đã ra đi theo lời Ngài, sẽ ‘không bao giờ trở lại’ đường xưa. Nhưng câu chuyện trở nên giản dị khi Ngài sắp đặt mọi sự, để người quản gia đưa Rêbecca về, “Isaac lấy nàng làm vợ và yêu thương nàng”. Ngày ấy, nhà Abraham sống trong tâm tình tri ân. Thánh Vịnh đáp ca diễn tả, “Hãy tạ ơn Chúa, vì Chúa nhân từ!”.

Tin Mừng hôm nay cũng nói đến cuộc ra đi ‘không bao giờ trở lại’ của Matthêu. Tác giả ghi lại khúc ngoặt đời mình thế này, “Chúa Giêsu đi ngang qua, thấy một người ngồi ở bàn thu thuế, tên là Matthêu. Ngài bảo ông, “Hãy theo Tôi!”. Ông đứng dậy đi theo Ngài”. Sự vắn gọn tiết lộ ‘một sự bị động hoàn toàn’ trước lời mời định mệnh. Ở đây, xem ra Matthêu ‘đổ lỗi’ cho người gọi, ‘Ngài bất thần đột nhập thế giới của tôi; đúng hơn, thế giới tiền bạc của tôi, Ngài chộp tôi ra khỏi nó và xô tôi đi tới!’. Trong kiệt tác của mình, “Ơn Gọi của Matthêu”, hoạ sĩ Caravaggio đã nhanh tay ‘chụp’ được khoảnh khắc đó. Ông vẽ Chúa Giêsu bên phải, hướng về Matthêu và gọi ông. Matthêu đang ngồi với những người khác; tay phải giữ chặt nhúm tiền trên mặt bàn, tay trái chỉ vào mình, như thể đang nói, “Ai? Tôi? Tiền này là của tôi!”.

Câu chuyện của Matthêu là câu chuyện “Không Bao Giờ Trở Lại” lối cũ của một tội nhân. Như Phaolô, Matthêu nay chỉ còn một việc, “Quên đi chặng đường đã qua, lao mình về phía trước”. Quên chặng đường của một thu thuế, Matthêu trải nghiệm một chặng đường mới của người môn đệ mà Đấng là Đường đã chỉ ra, dẫu không biết ở cuối chân trời của nó sẽ là gì, và nó sẽ dẫn về đâu. Từ đó, Matthêu rời bỏ sổ sách, rời bỏ hòm tiền; học bài học của chim muông, của hoa đồng cỏ nội, những loài không hề tính toán cho cuộc sống. Và thú vị thay, ngay trong nhóm Mười Hai, Matthêu cũng không đảm trách vai trò thủ quỹ!

Anh Chị em,

‘Không bao giờ trở lại!’. Một lúc nào đó, Chúa Giêsu cũng tìm cách đột nhập thế giới của bạn và tôi; có thể Ngài đã đột nhập hay sắp đột nhập. Đó có thể là “một cuộc đấu tranh thật khủng khiếp”; cuộc đấu tranh mà ở đó, ‘các thứ khác’ và tiền bạc có lẽ ‘nhỉnh hơn’ Chúa. Chớ gì bạn và tôi ý thức rằng, Chúa đang khao khát ‘linh hồn tôi’ dù tôi là ai, đang ở đấng bậc nào. Như Matthêu, mỗi ngày, chúng ta tự hỏi, “Ai? Tôi?”, và Chúa Giêsu luôn trả lời, “Con! Đúng là con!”. Ngài muốn chộp lấy bạn và tôi, xô về phía trước, dù ai đó “phải trả một giá thật đắt!”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, một khi đã được xô về phía trước, cho con chỉ biết lao mình đi tới; và nhất là, sẽ ‘không bao giờ trở lại’ lối cũ!”, Amen.

 


Tác giả: Lm. Minh Anh, Tgp. Huế

17

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site uses cookies to offer you a better browsing experience. By browsing this website, you agree to our use of cookies.